Friday, August 17, 2007

Yêu thích việc mình làm


Nếu bạn không thấy thoải mái thì bạn còn làm gì? Nếu công việc của bạn không có chút giá trị giải trí nào thì chẳng có lý do gì để bạn làm việc đó cả. Bạn có thể tìm việc khác.


Tôi nghĩ rằng có rất nhiều người thực sự yêu thích công việc của mình nhưng họ không dám nói ra phòng trường hợp bị cho rằng họ nghiện làm việc, đang gặp chuyện buồn, hay là điều gì tương tự như vậy.


Chẳng có gì phải xấu hổ khi nói rằng bạn rất yêu thích công việc của mình. Dường như có một cái mốt là mọi người buồn bã ở sở làm, kêu ca về công việc. Ở văn phòng có một cuộc đua - mọi người thi nhau ca thán xem ai là người ghét công việc của mình nhất.


Điều này không tồn tại với bạn. Người tuân thủ luật chơi luôn yêu thích công việc của mình và đảm bảo người khác sẽ biết việc đó. Một khi bạn nhận thấy công việc của mình thú vị, và thậm chí nó thú vị đối với bạn hơn là đối với người khác, thì bạn sẽ thấy những bước đi của mình thật rõ ràng, căng thẳng giảm bớt và toàn bộ cách cư xử tỏa sáng. Bằng cách nhận ra công việc mình làm thú vị, bạn đang tìm ra bí mật nhỏ mà chỉ có những người thành công mới có. Công việc thật thú vị, hãy khắc sâu điều đó trong trái tim bạn.


Làm việc thoải mái và nhận ra công việc thú vị là hai việc khác nhau. Nhận ra công việc thú vị đồng nghĩa với việc bạn tự hào về những việc mình làm, yêu thích những thách thức, mong muốn mỗi ngày với niềm lạc quan và sự hứng khởi. Làm việc thoải mái nghĩa là không cần thành công lắm, buôn chuyện nhiều, chọc tức đồng nghiệp hay uống sâm-panh cả buổi chiều. Tôi tin chắc rằng bạn đồng tình với tôi về sự khác biệt trên. Làm việc thoải mái chỉ là một khái niệm tạm thời. Nó tồn tại khi niềm vui còn tồn tại nhưng nhanh chóng biến mất khi không còn sự hứng khởi, phấn chấn.



Chẳng có gì phải xấu hổ khi bạn nói rằng bạn yêu thích công việc của mình
Bạn thấy công việc thú vị tức là bạn thích những buổi thương lượng, tuyển dụng hay sa thải, yêu thích sự thách thức mỗi ngày, thích cả sự căng thẳng, cảm giác thất vọng, tương lai không đảm bảo, người khác thử thách và cả những điều mới mẻ. Một số lượng đáng ngạc nhiên người đã qua đời ngay trong năm nghỉ hưu đầu tiên. Điều này cho thấy công việc quan trọng đối với sự tồn tại của chúng ta nhiều hơn chúng ta tưởng.


Nếu bạn không yêu thích hay không hiểu rõ giá trị công việc, chắc chắn bạn sẽ là một người hay kêu ca rền rĩ và là một trong những nạn nhân của cuộc sống.


Theo Tuổi trẻ online

Tấm bảng giữa lòng Bangkok











Tấm biển "nhắc nhở" ở Bangkok - Ảnh: Việt Phương

Ở thủ đô Bangkok (Thái Lan) có một tấm biển rất lớn. Lớn như những biển quảng cáo ngoài trời và khiến ai cũng chú ý. Nhưng điều mà nó làm người Thái giật mình hơn cả là dòng chữ in trên đó: "Hôm qua, Việt Nam bắt đầu chập chững... Hôm nay, họ sẽ vượt lên chúng ta. Đừng đợi đến cái ngày ấy. Chung lòng hợp sức xây dựng nước Thái".

Tấm biển trên đặt ngay giao lộ Prachanukhun ở quận Chatuchak của Bangkok. Người Thái giật mình cũng phải. Việt Nam đang phát triển nhanh chóng và ngày càng thu hút được nhiều nguồn đầu tư từ nước ngoài.

Trong khi đó, Thái Lan vừa trải qua cuộc "cải cách chính trị" hồi tháng 9 năm ngoái và dường như tốc độ phát triển của nước này có phần chậm lại. Việt Nam cũng chẳng phải xa xôi gì với Thái Lan. Hai nước đều nằm ngay trong khu vực Đông Nam Á. Không cần biết bao lâu Việt Nam mới đuổi kịp Thái Lan nhưng người Thái cứ lo trước đã.

Thật vậy, người Thái nhắc đến Việt Nam nhiều trong thời gian gần đây. Một số tạp chí còn có các bài chuyên đề về Việt Nam mà gần đây nhất là tờ G-Mag dành hẳn 7 trang để nói về những thành tựu mà nước ta đạt được dưới nhan đề: Việt Nam trên đà phát triển. Ngoài trang bìa của tạp chí này là hình Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và nền cờ đỏ sao vàng nổi bật. Những người dân thường đôi khi cũng bàn tán về Việt Nam. Một ngày sau sự kiện 19.9.2006, tại ngôi đền Erawan ngay trung tâm Bangkok, một người đàn ông trung niên tâm sự: "Việt Nam ư? Chỉ 5 năm nữa thôi Việt Nam sẽ vượt lên Thái Lan". Tại một quán ăn bình dân khác gần Tượng đài Chiến thắng, một người phụ nữ nói: "5 năm nữa thôi, Thái Lan sẽ tụt lại sau Việt Nam. Việt Nam đang phát triển nhanh quá". Nhiều người dân Thái được hỏi về vấn đề này đều trả lời con số 5. Tại sao lại là 5 năm? 5 năm có phải là quá nhanh? Xin dẫn một ví dụ nho nhỏ: chỉ riêng về hệ thống cầu đường, giao thông và cơ sở hạ tầng thì xin đoan chắc trong vòng 5 năm Việt Nam chưa thể vượt qua Thái Lan. 10 năm chăng? Có thể. Nhưng người Thái đặt ra mốc 5 năm. Họ đã lo lắng từ bây giờ. Có lẽ họ đã thấm câu chuyện ngụ ngôn "Thỏ và rùa". Họ đã là thỏ. Cái lo lắng của họ hoàn toàn hợp lý.

Tại sao người ta lại phát minh ra phương pháp phân tích SWOT? Tại sao SWOT lại được áp dụng vào nhiều lĩnh vực của cuộc sống và ngay cả bản thân mỗi người đến thế? SWOT có nghĩa là strengths (ưu điểm), weaknesses (nhược điểm), opportunities (cơ hội) và threats (nguy cơ). Người ta dùng SWOT để phân tích đặc điểm sản phẩm, công ty và thậm chí là bản thân trước khi lập một kế hoạch phù hợp cho tương lai. Ưu điểm và cơ hội thì dễ rồi, ai cũng có thể kể ra. Còn nhược điểm và nguy cơ? Liệu 2 yếu tố này có dễ đối mặt. Không ai hoàn hảo. Bởi vậy, ưu điểm luôn đi kèm với nhược điểm. Trong cơ hội luôn có nguy cơ rình rập. Nhược điểm và nguy cơ cũng cần được xác định rõ ràng không kém 2 yếu tố còn lại.

Người Nhật từng dạy học sinh rằng các em sinh ra trong một đất nước nghèo tài nguyên, một đất nước từng thua trận trong chiến tranh. Người Nhật đã nhận ra nhược điểm và nguy cơ của mình. Việt Nam có rừng vàng, biển bạc, được thiên nhiên ưu đãi, chúng ta phải lo điều gì?

Việt Phương (Thanh Niên)